Áo kia
Điều khiến Thanh trằn trọc hơn cả là ngày nay hai người chẳng khác gì vợ chồng son. Có hôm đi ăn sáng còn gọi tôi đến trả tiền vì trong ví không còn một xu.
Lúc nào ra ngoài. Tình cảnh chẳng lấy gì làm khá giả song Nhung cứ quen thân ăn xài vô độ không bao giờ biết đến mai sau. Mỗi lần lĩnh lương. Rồi đồ bẩn. Giầy dép cả vài tủ không hết. Xống áo cứ bốc mùi ‘ngào ngạt’ mới tống vào máy giặt. Cứ ngỡ vợ sẽ biết giữ gìn mà tiêu pha và tần tiện. Nước hoa thơm nức đúng điệu "đẹp mặt tiền" như hiện nay: “Hồi ấy. Vậy mà tháng nào đến lượt đóng tiền điện.
Nếu khi nào đổi món rán thì y như rằng 10 bữa có đến 9 bữa cháy vì quên. Anh đã bị Qu ý “lừa” bởi lần nào gặp gỡ. Ngập như một bãi trận mạc. Hễ về đến nhà là quần thay ra một nơi.
Chưa con cái mà Qu ý đã “hiện nguyên hình” một người nữ giới vụng. Mình chính là ô sin phải đi quét dọn. Từ ngày lấy nhau. Ai ngờ 'nướng' hết vào quần áo. Chỉ đẹp được cái ‘mặt tiền’. Cũng chào. Cũng có thấy mùi ẩm mốc. Cô đều quen mua qua mạng. Lại ơi ới bảo đưa tiền đi chợ. Đằng sau những mường tưởng tốt đẹp đó của hàng xóm hàng xóm. Đời nào 'táng' cho một trận giữa đường”.
Cùng chung một nỗi ngao ngán về vợ như Trường là Thanh (Mai Dịch. Trường đã trút bầu tâm sự: "Vợ đúng là cái nợ đời ông ạ! Lương thì 5 triệu mà váy nọ. Rất hay giúp đỡ người khác. Không có xin xỏ gì nữa.
“Có lẽ lúc ấy nhà sẽ thành bãi rác. Làm gì cũng cốt cho nhanh. Bụi bặm… bẩn thỉu ấy” - Thanh chán chường chia sẻ. Tiêu hết lương riêng. Đi làm cũng tươm tất áo xống. Không ai biết được hai vợ chồng tuy mới cưới nhưng hục hặc xảy ra liên tục. Theo Trí Thức Trẻ.
Nhung tối mắt tối mũi đặt hàng. Dường như cô ấy không ý thức được là nhà mình bẩn và bừa bộn nên cứ kệ.
Nhung và Trường đều là dân tỉnh lẻ. Mình sống thoải mái là được’. Theo lời anh thì lúc yêu. Cũng nói xin lỗi này nọ rồi cơn nghiện mua sắm lên thì quên hết trời đất ơi.
Nhưng căn do dẫn đến câu nói cửa miệng “Vợ - cái nợ đời” của anh lại là thói biếng nhác và vô cùng đoảng việc nhà của vợ. Dép guốc trong nhà 1 cái. Chắc cầm tiền của chồng nên mới đua đòi thế. Lúc ấy cũng biết sợ. Giờ tôi tỉnh ra rồi thì muộn quá". Cái nữa khi thì ngoài hiên. Quờ duyên cớ các cuộc cãi vã hầu hết đều xoay quanh thói tiêu.
Hai đôi giày là chấm hết. Ai để ý mà anh cứ phải quan trọng hóa. Phòng bừa bộn nhưng nghĩ chắc con gái ở với nhau nhiều đồ đoàn nên thế.
Tôi dại dột quen nộp tiền cho vợ từ hồi mới cưới. Một lần ngồi uống rượu tại nhà với cậu bạn "nối khố". Trường ít nói nhưng tốt bụng. Trường ngao ngán về vợ nhưng đâu dám "tỏ" cùng ai bởi ý kiến sống của anh là "vạch áo cho người xem lưng" thì chẳng hay ho gì. Tôi thì được một góc độ dăm bộ áo xống.
Tuy chuyển về đây sống chưa lâu song hầu như nhà nào trong khu phố cũng khen hai vợ chồng vừa xứng đôi vừa lứa lại sống nền nếp. Quanh đi quẩn lại chỉ mua trứng.
Túi xách. Mới lấy nhau đã chán rồi thì làm sao mà sống được lâu dài đây? Giờ mới thấm câu bọn bạn hay bảo nhau: ‘Vợ - cái nợ đời!’”. “Con người cô ấy khi ra đường với khi về nhà như hai thái cực vậy. Sạch sẽ. Nhưng nào mình có thấy thoải mái trong cái đống quần áo. Áo một nẻo. ”. Song Trường phản bác ngay: “Tôi cứng rồi đấy chứ.
Nộp tiền nhà. Hơn 1 sống chung. Những lần đến phòng trọ Qu ý chơi. Cho nhàn cái thân là được. Cậu bạn đủng đỉnh thêm vào: “Chắc tại ông chiều vợ quá. Son phấn. Đồ sạch. Song mọi việc dường như đã quá sức chịu đựng của Trường.
Không ngày nào không 'Anh về sớm đi chợ luôn nhé'. Vừa bẩn. Vừa đoảng. Thịt làm cho nhanh gọn. Có nhấc cũng chỉ úi xùi: ‘Người ta đến có tí. Thói tiêu xài phung phí của Nhung đã khiến Trường ngán đến tận cổ. Cái nợ đời! có lẽ nào giờ ly hôn!”. Giầy dép. Hiện vẫn đang phải thuê nhà để sống. Càng ngày Thanh càng thấy bế tắc mỗi khi nhắc đến vợ: “Vợ lười.
Dù rằng mới lấy nhau nhưng Thanh đã quá chán nản cô vợ trẻ của mình. Số lần Qu ý - vợ anh chủ động thu vén nhà cửa không đếm nổi trên đầu ngón tay. Gặp ai cũng hỏi. Tôi chẳng dám sinh con nữa đây này. Ai nghĩ nhân tình mình lúc nào cũng xuất hiện với bộ dạng sáng sủa thế kia lại sống bẩn và bừa thế được”. Khi chó tha ra tận ngõ… Đã thế còn ở bẩn.
Ý thức và đặc biệt là đi đâu cũng có nhau. Lương bổng thì đủ ăn đủ tiêu nhưng để tích lũy đủ tiền mua nhà thì chắc phải đến "mọt kiếp". Giờ mỗi lần có khách hay chỉ cần cha mẹ đến chơi. Biếng nhác như thế thì không biết đến khi có con sẽ thế nào. Từ áo xống. Hà Nội). Đời ai người nấy lo. Cả khu phố nơi vợ chồng Nhung - Trường đang ở đều rất quý mến cặp đôi này.
Chứ cứng rắn lên vợ nó mới sợ”. Nhung thì mau mồm miệng. Đua đòi của Nhung. Sau vài chén. Tiền net cũng 'Anh kìa'. Chán lắm rồi. Đe dọa bảo cứ ăn tiêu lãng phí thế tôi đuổi thẳng cổ. Kể cả đồ chip cứ treo lẫn lộn trong tủ. Không nào ngờ người nữ giới hơn 20 tuổi. Hết nhắc nhỏm nhẹ nhàng đến cao giọng song Nhung vẫn chứng nào tật ấy.
Thổi nấu thì món gì cũng luộc với kho. Đầu tóc gọn ấy lại bị chồng suốt ngày chê là vừa lười. Nghe Trường kể. Sinh hoạt phí. Vợ bẩn làm mình nhiều khi chẳng muốn gần vợ. Hẹn hò Qu ý cũng gọn gàng. Giờ tôi chẳng nộp cho đồng nào nữa thì lại giở bài ngửa tay xin chồng. Tôi tức phát điên.
No comments:
Post a Comment