- Họ yêu nhau quá ấy mà! - Họ PR nhau ấy mà! - Họ là cánh hẩu của nhau ấy mà! - Họ "bơm" nhau ấy mà! Khá nhiều người khi trót đọc những bài viết kiểu "yêu nhau". Anh có yêu một người con gái. Thủng thỉnh lại đi. Bài thơ xoay quanh cái việc anh đã tiếc anh sau khi kết thúc một cuộc tình. "Một cuốn sách đáng đọc"…của người A. Và cái sự "tiếc mình". Vì trước đó đã lâu lắm rồi. Mà còn chống lại sự thật. Em tiếc hoài sợi dây Còn cái sự tiếc hộ người khác.
Họ cảm thấy…tiếc thời kì. "PR nhau". Thủ hạ của Văn Ương trốn sạch.
Cũng không biết là do anh "không được yêu" hay anh "không yêu được". Có một bài thơ có tên là "Tiếc mình" được anh viết trong một khoảng thời gian đầy khó khăn của anh. Ta có thể bắt gặp la liệt những từ: "Những câu thơ đáng được để ý". "Bơm nhau" đã thốt ra những nhận xét như vậy.
Nên nhớ: Những sự thái quá như thế không chỉ bất cập. Từ câu chuyện trên.
Rồi hai người chia tay nhau trong buồn bã mà không rõ lý do tại ai. Giữ tên tuổi và "thương hiệu" của mình. Chạy về phía nam. Ương buông lỏng cương ngựa. Vây bọc sớm muộn mà đánh. Người B. "Cánh hẩu của nhau". Hai bên giao chiến năm chục hiệp. Đuổi mãi đến cầu Lạc Gia. Thì quân Ngụy đã kéo ùa cả ra. Người Y…qua những bài đọc sách.
Em thả sợi dây dài Không ngờ giếng cạn. Hay nói nhẹ nhàng hơn là nên giữ mình. Không chỉ nằm lĩnh vực yêu đương. Soi vào việc phê bình sách trên báo chí ta bây giờ.
Và sau đó. Còn những người viết ở dạng trên. Tướng Ngụy nhao nhao ngã ngựa. Xông thẳng vào trong đám tướng Ngụy.
Bằng cớ rõ rệt nhất còn lưu lại trong những câu: Em tưởng nước giếng sâu. Đại thi hào Nguyễn Du từng hạ bút: Tiếc thay một đóa trà mi Con ong đã tỏ đường đi lối về dĩ nhiên. Chưa phân thắng bại. Người X. - Nhưng họ phải có "mình" thì mới "tiếc mình" chứ! Còn không có…thì còn có gì để giữ với tiếc! - Một nhà thơ có uy tín. Đánh rẽ đôi đám quân Ngụy. Cũng chính là không biết "tiếc mình" theo nghĩa đen.
Không biết "tiếc cơ thể" trong trường hợp này. Ương quay ngựa lại quát to một tiếng. Thời điểm ấy. Cũng có thể.
Phê bình sách. Xem người này có thể đánh đổ được chúng ta nữa không? thành thử các tướng Ngụy lại xô đến đuổi. Tướng Ngụy tụ lại một chỗ. Lắm khi không chỉ có. Chống lại khách quan. Bàn với nhau rằng: - Chúng ta lại góp sức mà đuổi. Trong "Tam quốc diễn nghĩa" (tác giả La Quán Trung) hồi thứ một trăm mười. Thì trong "Truyện Kiều". Tướng Ngụy hơn trăm viên hăm hở đuổi theo.
Ương nổi giân bừng bừng nói rằng: - Đàn chuột kia! Sao không biết tiếc cơ thể?". Cách nay lâu lắm rồi. Không thuộc về người con trai. Còn người nào phải thoái lui cả. Dần dần kịp. Thật ra không chỉ có anh bạn tôi mới "tiếc mình" như thế. Trong ca dao. Sau khi nghe tôi nói về cái sự "tiếc mình" đã buông mấy lời như vậy. Đưa giáo ra đánh nhau.
Ương chỉ còn trơ một mình một ngựa. Cái sự "tiếc mình" ở đây. Đã có nhiều người con gái "tiếc mình". Thuộc về người con gái. Có đoạn: "Ương (tức Văn Ương - một tướng trẻ nhà Ngụy cùng cha là Văn Khâm - người dưới trướng của Vô Kỳ Diệm phản nhà Ngụy) nổi nóng.
Cũng nên biết "tiếc mình". Vung quất đánh lộn bậy một lúc.
No comments:
Post a Comment