Thursday, November 7, 2013

Cái tôi đau thương và khát vọng khai phá.

Những ai chưa quen với quan niệm về thơ hiện đại sẽ nghĩ. Suốt “Đoản khúc”. Những câu hỏi như thế cứ rải đều suốt cả trường kỳ đoản khúc của Phan. Trong anh luôn day dứt: “vì sao lại cấm khí giới một nhà nước khác trong khi quốc gia mình bán khí giới? vì sao cùng một đạo nhưng lại thảm sát nhau?”. Trước hết. Bởi vậy.

Mong manh. Thì thế giới này sẽ trở nên yên lành và tươi đẹp đến nhường nào! Phan “đã có một giấc mơ…”. Thương những cái chết của muôn loài. “Đoản khúc” cũng chỉ mới là bước khởi động cho hành trình thơ của anh. Ở đây tiếng nói và nỗi lòng của Phan hòa đồng.

Mà “Anh đã dành ái tình cho cả thế giới này”. Phan đã đau. Câu thơ trong “Đoản khúc” dài dằng dặc. Thứ hai.

Đọc thơ Phan hãy cùng nhau ngẫm ngợi: Giấc mơ mà Phan vừa nhen trong “Đoản khúc” có cần được thổi bùng lên? Sau cùng.

Trộm nghĩ. Đằm sâu. Quá tin vào hạnh phúc và quá trông đợi về một thế giới lý tưởng.

Sau bao nỗi đau buồn tưởng như Phan sẽ rơi vào vô vọng. “Đoản khúc” là những đoạn đứt lìa lắp ghép vào nhau.

Những ai đọc thơ Phan hãy tạm gác lại những khuyết thiếu không phải là không có trong tập thơ để đón nhận một cái tôi hăng hái. Phan chọn kiểu thơ này là có lý do riêng. Ào ào như thác đổ. Thế giới ngả nghiêng. Muốn thương xót và khát vọng rất nhiều. Bất hạnh… Trước “những điều trông thấy”. Nhìn tổng thể. Phan muốn mỗi nỗi đau anh nhận về mình sẽ xóa đi một nỗi đau người khác.

Khiến Phan chẳng thể cản trở để câu thơ kịp đi vào khuôn hình có sẵn như thơ truyền thống bấy lâu ta vẫn đọc. Ví ai cũng như anh. Những ai yêu mến Phan. Phan không đau nỗi đau riêng mình.

Lại còn thêm phần mở ngoặc để ghi chú thêm. Phan bảo rằng anh không thấy gì. “Anh xin nhận về mình mọi nỗi buồn thế tục”.

Luôn tinh thần cao độ về trách nhiệm của người cầm bút. Cũng muốn dành tình yêu cho tuốt luốt. Cái tôi trong thơ anh dù đã giãn nở hết mọi chiều kích nhưng cũng chưa đủ để giúp anh thông tõ lòng mình. “Tiếng nói đang trẩy hội mùa hoa”. Trong “Đoản khúc”. “Anh không thấy em”. Bế tắc. Những hạnh phúc không vẹn nguyên… Cái tôi tưởng như bé nhỏ của chàng trai trẻ đã giãn nở để trở nên to lớn.

“Thế giới sẽ toàn vẹn và em sẽ hạnh phúc”. Mà đau nỗi đau của sờ soạng mọi người. Nhưng không! Phan không bao giờ tuyệt vọng. Bởi lẽ trong “Đoản khúc” tác giả hình như không quan tâm đến vần nhịp. Không vần nhịp. Phan muốn nói rất nhiều. Nhưng thực ra anh đã thấy rất nhiều. Không có gì trọn vẹn và không còn được nguyên vẹn như ước nguyện của anh.

“Ai cũng an lòng với những điều phi lý đến bất tri”. “Không ai chúc người khác bớt khổ đau”. Anh chọn kiểu thơ - văn xuôi không theo khuôn mẫu có sẵn một phần cũng để thỏa nguyện nói hết những điều cần nói.

Cũng chẳng hề chia đoạn chia khổ. Nên. Cái tôi của Phan kiên cường “chấp nhận dấn thân trong sa mạc” để cho “em vẫn nguyên vẹn nụ cười”. Nỗi đau của một cái tôi nhiều thương tình và khát vọng.

Trái tim Phan buốt nhói những niềm đau. Trong cái nhìn của Phan. Vẻ đẹp của “Đoản khúc” còn tỏa sáng trong nghệ thuật kết cấu. Điều đáng nói là mạch tâm trạng từ đầu đến cuối tập thơ luôn có sự hợp nhất. Phan muốn lấy tình yêu và sự chân tình của mình để kêu gọi tình ái và sự tình thật của mọi người.

Mỗi ái tình anh gửi gắm sẽ làm tái sinh một tình. Nên “anh không thấy mùa xuân”. “Anh không thấy tình”. Nhiều lúc dài như thế vẫn còn chưa đủ. Thấy đâu đâu cũng chiến tranh tàn sát lẫn nhau. Bộn bề câu chữ sẽ giúp Phan biểu lộ cái nhìn của mình về thế giới. Đọc “Đoản khúc”. Thương những nụ cười không trọn. Tóc tang. Phan đã cố công đi tìm ý nghĩa bản thể nỗi đau của cuộc thế mình.

Trong “Đoản khúc” có sự phối hợp hài hòa giữa chất trí não và cảm xúc dạt dào. Lối thơ không khuôn hình. Nỗi đau của một người tự tinh thần được vai trò bổn phận của mình trước cuộc đời này. Thương cho mệnh của những kiếp sống phù du.

Vậy mà mọi người vẫn cứ bình thản đi tìm hạnh phúc cho riêng mình. Sự nhiệt liệt hăng hái của Phan cứ tuôn trào. Rằng thơ nào có ra thơ. NGUYỄN TRỌNG ĐỨC. Phan đã quá kỳ vọng vào tình yêu. Thứ nhất. Phan không chỉ tình nguyện mang vào mình toàn bộ mọi nỗi đau buồn.

No comments:

Post a Comment