Đúng là con nhà lính tính nhà quan mà”
Chị mà ngăn cản. Chị biết anh chỉ thích chị ở mức bình bình nhưng chị chặc lưỡi: “Cưới rồi yêu thực bụng cũng kịp.
Chị càng nhận thấy lấy chồng giàu là một sai trái. Đây là thức ăn thừa. Ham chơi. Thương con.
“Nhà cũng lạ nhỉ. “Con vặn bếp ga thế nào mà xước hết cả nút thế này? Dùng xong phải biết lau chùi đi chứ”. “Trông ba má con chẳng ai nghĩ là gần 60 đâu. …”. Mang ra ngoài! Bẩn thế này thì ai mà hầu được. Đả động thì nhẹ anh quát. Bản thân chị rất mừng rỡ. Bà lúc nào cũng thầy: “Trước có 1 thằng ăn bám. Chồng thì đi chơi suốt ngày.
Sao lại tha cái thứ lông lá này để ngay phòng khách nhà tôi? Mang ra. Nhưng đó cũng chỉ là một phần. Ra vườn. Quen được chiều chuộng như "em chã". Anh có tiền nhưng chỉ ham vui bên ngoài. Toa-let cũng. Vô tứ hỏng hết cả đồ nhà tôi rồi”. Tối muộn mới về thì rượu bia nồng nực. Sống tại mảnh đất nghèo nên chị Mai luôn nung nấu ý định sau này dứt khoát phải lấy chồng giàu có.
Có gu. Ba má chị lặng im. Phá thai để lấy chồng giàu. Sao số tôi nó khổ thế này?”. Vợ chồng chị chẳng khác nào loại ăn bám. Nói chưa dứt. Phòng tắm rộng cả chục mét vuông. Mẹ chồng chị đon đả ra bảo: “Cháu nó đã đẻ đâu. Đi tập hợp bạn bè sớm tối. Chị mong mỏi lấy chồng giàu để mình đỡ vất vả.
Nếu lấy Khải. Khải mới chịu cưới chị làm vợ. Song tựu chung là muốn cuộc sống ấm no hơn. Thế nhưng chị sững sờ khi biết nhà chồng giàu mà ki bo vô cùng. Họ có nhiều nguyên do để tuyển lựa. Chém to kho mặn. Chị nghĩ mình bị đối xử còn chẳng bằng một người giúp việc.
Cơm. Chị biết lợi thế của mình và luôn vậy diễn tả lợi thế. Mẹ chồng vẫn bắt chị lau dọn mấy tầng nhà. Bố mẹ chị lên chơi thăm con.
Đi lại ầm ầm sơ suất. Chuột sa chĩnh gạo. Chị dứt khoát khước từ bao người đàn ông tốt. Chẳng lo muộn”. Cả nhà chị đứng như trời trồng. Đậu. Anh lại vô tâm. Cứ nghĩ làm vậy sẽ lấy lòng được mẹ chồng song càng sống.
Mẹ chồng chị coi thường nhà chị ra mặt. Cha mẹ chị chẳng dám tới thăm con gái nữa. Giờ được cả đôi. Suốt ngày bà so sánh nhà con dâu và nhà bà. Ngày đầu về nhà anh làm dâu. Nhà hai mặt phố ngụ tại con phố đắt giá bậc nhất Thủ đô. Có tiền trong tay sẽ không phải nếm cảnh tủi hổ như trước. Rồi bà còn nhâm nhẩm: “Đúng là đám nhà quê ở bẩn!”.
Có lẽ vì sinh ra và lớn lên trong một gia đình thiếu thốn vật chất. Giờ chị mới thấy thực thụ nhớ tiếc tuổi thanh xuân của mình (Ảnh minh họa). Đứng dậy. Khải vẫn biểu hiện là một người đàn ông vô tâm
Lấy chồng giàu mới thực thụ sung sướng. Chị Mai (Nam Định) là một ví dụ. Bà tỏ ra khinh khỉnh và vui sướng khi lập nên những phép so sánh khập khễnh: “Nhà con mà ở Mỹ chắc được liệt vào nhà ổ chuột đấy”. Thế nhưng Mai cố định bảo: “Tiền sẽ khiến mọi thứ đơn giản hơn. Trứng. Ông bà vội vàng thế?”. Lấy chồng giàu thật đấy nhưng chị sống quá điếm nhục.
Chỗ để xe không có đành rằng. Anh chẳng thương vợ. Sau khi lấy chồng. Xinh đẹp. Nghe mẹ chồng nói mà chị ức nghẹn lời. Mẹ mới tưởng tượng thôi mà đã thấy gớm rồi”. Dễ thở hơn và dễ giải quyết hơn. Chị tự nguyện ở nhà săn sóc nhà cửa. Chị cũng chỉ biết lặng im không nói nên lời.
Mùi kinh chết”. Đồ đoàn thiết kế đương đại. Mẹ chồng còn đổ tội cho chị đã lừa con bà. Ngày chị lấy chồng. Giờ chị mới thấy đích thực nuối tiếc tuổi thanh xuân của mình. Cũng tại ba má nhìn ăn mặc đơn giản quá nên mới vậy mà”. Vẻ lơi lả đó để tầm người đàn ông trong mộng. Rồi chị ngẫm hóa ra bữa cơm nhà giàu cũng chẳng khác cơm cha mẹ chị làm là mấy.
“Tủ lạnh này chia ngăn rõ ràng mà. Nặng thì anh cho chị vài cái bạt tai. Già thật!”… Trong nhà có đồ đoàn gì thất lạc hay bị hư. Cao ráo. Lên bar nhảy nhót. Tuy nhiên nhiều trường hợp chị em khi sang trọng rồi mới thấm thía không phải lúc nào sống trong sự đầy đủ. Mẹ chồng chị gườm gườm luôn: “Đi đứng trong nhà người khác phải cẩn thận chứ.
Vợ chồng bằng tuổi. Mẹ chị đã khuyên con gái nên suy nghĩ kỹ nhưng chị chẳng nghe. Chồng chị suốt ngày đi chơi. Ngày chị gần sinh. Ra chào bà thông gia gia. Sắp còn là ba. Mẹ chị vô tình làm đổ cốc trà trên bàn. Cũng có từng ấy món: rau luộc. Gia đạo khá giả. Ăn cơm trước kẻng trói con bà. Đây là ngăn rau củ quả.
Nhiều chị em đã phải khóc cho căn số của mình khi tự rước họa vào thân. Bà trợn tròn mắt: “Trời ơi. Bà nhìn thấy lồng gà mà nhà dâu gia mang đến. Bà lại quy là do dâu nghèo làm. Ở trong căn nhà sang trọng thật đấy. Bác mẹ làm công nhân. Kể từ hôm đó. “Con không được rán trứng mới phải bữa trước còn thừa phải ăn nốt đi chứ. Lấy chồng nhà giàu là đích của rất nhiều cô gái trong hành trình chọn lựa người yêu cho mình.
Còn ngày nào không đi chơi thì anh ngồi chơi điện tử hăng say quên trời ơi đất hỡi. Căn nhà to rộng. Chị cũng không đi làm. Bà phân tích. Trong mắt mẹ chồng. Ngồi một lát rồi đây về luôn. Yêu chị thật lòng để cố định chạy theo Khải - một công tử con nhà giàu cùng trường đại học.
Nhưng dù lấy vợ rồi. Trời phú cho Mai nước da trắng ngần. Bạn bè bảo chị may. Trong mắt bà. Nhưng sau vài lần gặp gia đình anh.
Chị bị choáng ngợp bởi căn vi la nhà chồng. Có mộng mị chị cũng không thể hình dung được. Nhà chồng chị no đủ nhưng khinh người. Chị sẽ phải chịu khổ vì cảnh mẹ chồng - nàng dâu là kiên cố. Đến khi chị dính bầu. Ông bà chỉ dặn khi nào rảnh thì chị về thăm cho ba má cho đỡ nhớ.
No comments:
Post a Comment