Saturday, November 23, 2013

Một ngàn năm văn hóa trong lòng đất.

Nó được khoan vuông góc và sâu 680 mét vào sườn núi dựng đứng phía Đông

Một ngàn năm văn hóa trong lòng đất

Thư viện Đại học Leuven (Bỉ) là một thí dụ đau thương. Sẽ có người lần giở những tài liệu này với niềm hứng thú như chúng ta hôm nay ngắm nhìn các tranh tả cảnh săn bắn của người tiền sử nguếch ngoác trên vách đá? Chẳng cần nhiều khả năng tưởng tượng.

Cho đến nay trên 100 Quốc gia ký tự nguyện thực thị hiệp nghị Den Haag. Chì và thiếc hơn 800 năm cho đến khi kiệt. Ở vùng Schwarzwald người ta chọn đỉnh núi đẹp nhất. Đương nhiên. 520 mét. Một hệ thống hầm lò dài hơn 100 cây số và chia làm 22 tầng quả là lý tưởng cho mục đích làm kho. “Hai nhà kho này nằm đồng thời với đường hầm chính.

Vì không ai dự tính thực sự đến khả năng thiên về lý thuyết đó.

Họ ngay lập tức nghĩ sớm về bảo tàng giá trị văn hóa. Dự phòng cả trường hợp chiến tranh hạt nhân và tuốt luốt xung quanh biến thành tro bụi như đã từng xảy ra. Hiệp ước hòa bình Westphalia (1648) kết thúc chiến tranh ba mươi năm giữa các giáo phái. Người Đức có ý thức rõ ràng về hậu quả chiến tranh.

Mức bảo vệ này có ba nơi ở châu Âu được hưởng - ngoài văn khố Barbara chỉ còn Vatican và Bảo tàng Quốc gia Rijksmuseum ở Amsterdam (Hà Lan). Hay Thư viện nhà nước Sarajevo năm 1992 không tránh khỏi bị thủ lĩnh Serbia Radovan Karadzic ra lệnh bắn phá.

Núi Schauinsland rỗng ruột như một miếng bọt biển. Kho lưu trữ Barbara của Đức được gắn những ba dấu hiệu và qua đó được bảo vệ ở mức cao nhất: binh lính và khí tài quân sự phải giữ khoảng cách tối thiểu ba cây số.

Tài liệu từ văn phòng các triều vua. Một trong những người phụ trách nói. Công tác canh gác do một công ty vệ sĩ tư nhân đảm đương. Người ta đi theo một đường hầm rộng rãi trong ánh sáng đèn tuýp. Giọng ông pha chút đùa cợt. Một chi tiết thích trên cổng sắt là có một tấm sắt in ba họa tiết xanh - trắng: đây là dấu hiệu được quy định bởi Hiệp định Den Haag 1954 về bảo vệ tài sản văn hóa trong trường hợp có xung đột vũ trang.

Tài liệu tòa án… Phim micro bảo đảm giữ được tối thiểu 500 năm và không phụ thuộc vào phần cứng để đọc Các cụ dựa trên lý trí Ai nghĩ ra chuyện lưu trữ các giá trị văn hóa ấy. Do đó sóng nổ phát sinh ngay cửa hầm cũng mất tác dụng”. Và bài học từ hai cuộc thế chiến với sự mất mát của hàng triệu sinh linh chắc chưa thể phai nhòa trong ký ức tập thể của nhân loại.

“Khả năng nhợt nhất là cả nước Đức bị hủy diệt bởi bom nguyên tử. Chỉ vài bước chân là đã tiến vào một vùng quanh năm có nhiệt độ ổn định là 10 độ C. Bởi thế giới đã vài lần đứng sát bờ vực tuyệt chủng. Và thế là tốt. Mỗi thùng nặng 122 cân và chứa 16 hộp phim micro.

Trên thực tiễn. Không phải càng ngày càng ngày hai mà có những triết gia như Kant và Hegel. Và cũng chỉ mở cửa sắt bên ngoài để ngó qua. Cho đến văn bản cổ nhất là chiếu chỉ của Charlemagne (Karl đại đế) từ 22/2/794 dành một số đặc quyền cho tu viện Thánh Emmeram. Hầm mỏ mang tên Barbara được chuyển thành kho trọng tâm từ 1975. 500 thùng thép không gỉ. Các bản nhạc của Bach

Một ngàn năm văn hóa trong lòng đất

Không dễ lý giải tại sao con người đầu tư nhiều chất xám để xoá sổ nhau và hủy hoại giá trị văn hóa của nhau? Kho báu không dùng kỹ nghệ cao Vào kho lưu trữ Barbara. Nhạc sĩ như Bach và Beethoven.

Là nước bại trận và phải xây dựng lại giang san từ đống gạch vụn. Một hầm mỏ bỏ hoang ở Freiburg (miền Nam Đức) từ bốn thập kỷ nay được dùng làm văn khố lưu trữ và bảo vệ các giá trị văn hóa Đức.

Từ sắc lệnh phong Hitler làm quốc trưởng của vua Hindenburg (1933).

Và mọi thành viên được phép chiểu theo các tiêu chí trong đó để xếp hạng các di tích văn hóa và đánh dấu chúng bằng các dấu hiệu xanh - trắng. Nhưng ngay cả trong trường hợp đó thì kho lưu trữ này vẫn tồn tại”. Lục lọi trong danh mục các công trình được lưu trữ cũng là một điều thích thú. Khi Chiến tranh lạnh đã chấm dứt và nguy cơ chiến tranh hạt nhân về nguyên tắc là nằm trong tầm kiểm soát? Và tại sao lại chọn hầm mỏ dưới núi Schauinsland? có nhẽ chỉ có các chính trị gia Đức biết câu giải đáp.

Trên nền đất và một tầng giá đỡ là 1. Dù ở thời điểm đó (1914) đã có những ký kết được coi là tiền thân của Hiệp định Den Haag.

Schauinsland. Một số hầm mỏ từ khi hết khai khẩn được dùng làm nơi tham quan cho du khách. Ở đây người ta đã vỡ hoang bạc. Nước Đức lại càng không thoát tội này. Khi cố lý giải tại sao con người đầu tư nhiều chất xám như vậy để diệt nhau và hủy hoại giá trị văn hóa của nhau? Lê Quang Thể thao & Văn hóa Cuối tuần.

Lời giới thiệu có phần vui vẻ và vô cảm của người hướng dẫn khiến khách đến thăm lạnh lưng. Mọi quy định dù có nghiêm ngặt và thiêng liêng đến mấy cũng không ngăn nổi những kẻ man di - như trường hợp các tượng Phật đồ sộ ở Bamian bị Taliban đặt mìn hủy hoại ở Afghanistan hồi năm 2001. Kho Barbara Hy vọng chỉ là lý thuyết Một ngày nào đó.

Văn hào như Goethe và Schiller. Khả dĩ chống chọi với mọi thảm họa do tự nhiên hay bàn tay con người gây ra. Thực ra mỗi ngày có một người đảo qua một lần. Và phi cơ không được đi vào không phận trên địa điểm này. Sau 250 mét và một cửa thép sơn đỏ là hai nhà kho lớn.

Mỗi phim dài 1. Khi trên đường vươn lên thành một trong những nền kinh tế hàng đầu thế giới. Cho đến nay chứa khoảng 1. Hầm Barbara là hầm dò la khoáng sản. 466 thùng thép không gỉ hình trụ. Sổ sách địa chính. Trừ hầm Barbara. Martin Luchterhandt. Hay đúng hơn là một hầm mỏ đã hết phá hoang.

Đều đặn mỗi năm hai lần bổ sung thêm từ 10 đến 40 thùng đựng phim sao chụp các tài liệu và văn bản quý như thủ bút của Schiller và Goethe. Trong hai thế chiến họ đã tàn phá nửa châu Âu và không từ các giá trị văn hóa.

Để làm một kho chứa đồ sộ. Công việc này vẫn được đều đặn thực hiện từ năm 1975. Có nghĩa mỗi hộp phim bao gồm khoảng 50 ngàn hình ảnh đơn lẻ hay mỗi thùng chứa 800 ngàn hình ảnh.

No comments:

Post a Comment